Đừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Đừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Đừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Đừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Tản mạn về lạc thú và sự bạo lực trong xã hội; Chúng ta sai ngay khi bắt đầu, bởi nghĩ rằng "mình không làm được" Previous Next. Latest stories. in Tình Yêu. Lỡ thích một người đã kết hôn thì phải làm thế nào? in Gia Đình. Nhật ký của thiếu niên vừa qua đời ở tuổi 15. Chỉ cần phải thấy được bạn ấy, làm việc ở bên cạnh tâm sự đã niềm hạnh phúc lắm rồi. Quý Khách cảm giác cực kỳ vui tươi Khi nhận thấy góc nhìn yêu tmùi hương từ tín đồ ấy, rung động to gan khi lần đầu cầm tay. Chỉ đề xuất ở bên cạnh nhau, không làm gì cả, chú ý vào đôi mắt ấy vẫn niềm hạnh phúc chan chứa. Lúc đó, tình yêu là chuyện của một người, chỉ của riêng mình thôi. Ta có thể tự do tưởng tượng, tô vẽ những điều đẹp đẽ, lung linh cho người yêu dấu. Nhưng khi tình yêu được chấp nhận, nó lại không hoàn toàn thuộc về riêng ta nữa. Tản mạn về tình yêu. by Văn hay | Tháng Tám 6, 2015 1:32 chiều. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn. Bạn nên nhớ Tản mạn cuối tuần Không ai tắm hai lần trên một dòng sông xung quanh các bộ phim Thái Cực quyền Theo dòng lịch sử Thế giới động vật Thể thao Thiên nhiên Tình yêu Trữ tình TVB Việt kịch Việt Nam Võ Những Cuộc Phiêu Lưu của Sinbad 5h30 chiều mỗi ngày và nhất là trong Zw9X. Hạnh phúc của mỗi người có thể khác nhauNhưng những tin yêu và ngọt ngào hay đớn đau là một cả Có những tình yêu đến với nhau trong vội vãCó những tình yêu chầm chậm từng phút giâyCó những tình yêu chỉ loáng thoáng qua đâyVà có những tình yêu mãi mãi không bao giờ quên được Chẳng cần biết ta đã bắt đầu tình yêu ấy bằng nụ cười hay nước mắtNhưng bản thân không thể tránh những cay đắng đời thườngTrái tim có bằng sắt thép cũng có lúc bị tổn thươngBởi chính những ngọt ngào vô tận ấy… Cái ngày có người bước vào cuộc đời ta và đặt tay vào ngực tráiNơi trái tim ta đã nguội lạnh tự bao giờNgười mỉm cười và trao cho nó nụ hôn tự tan chảyTa bỗng trở về với trọn vẹn ngây thơ… Ta yêu người ngay cả trong giấc mơNhững giấc mơ có thiên thần và đôi cánh trắngNgười cũng yêu ta, ngọt ngào và chân thậtCho đến cái ngày người lẳng lặng ra đi Người ra đi chẳng vì lý do gìChỉ giản đơn “chúng mình không hợp nữa“Ta ngỡ ngàng trái tim rơi ngoài cửaChẳng biết bao giờ mới có kẻ nhặt lên… Cách cảm nhận về hạnh phúc của mỗi ngươi có thể rất mông mênhNhưng ai cũng có một thời để nhớMột thời cố quên, một thời tất cả là hơi thởLà ngọt ngào, là vô tận đớn đau… Chẳng vì lẽ gì chúng ta lại gặp nhauVà yêu nhau – dù tình yêu gian khổNhưng hãy nhớ chẳng có gì có được mà không mang nức nởMang biết bao giọt sầu để đến được với nhau… Chẳng hạnh phúc nào giống nhau cả đâuVà cũng chẳng nỗi đau nào mang hình thù như nhau cảNên xin người đừng so sánh những gì đã qua và thực tại này nghiệt ngãĐể đánh giá những điều quá thiêng liêng! TNTP Continue Reading Mới đây tôi và những người bạn thân của tôi đã có một cuộc tranh cãi nảy lửa về mối quan hệ gần nhất của tôi một mối quan hệ đã thất bại cũng như là cách tôi yêu và mục tiêu của tôi trong tình yêu. Ảnh lấy từ phim Enternal Sunshine of the Spotless Mind Hãy nghe bài này trong lúc đọc mấy dòng tản mạn của tôi Mystery of Love - Nhạc phim Call Me By Your Name1. Chuyện của tôi Chuyện rằng tôi và người bạn gái cũ quen nhau qua Tinder - một nền tảng hẹn hò trực tuyến và sau một cái match, những lần nói chuyện trực tuyến trên mạng và buổi hẹn hò đầu tiên, chúng tôi chính thức yêu nhau. Để mà nói rằng giữa tôi và cô ấy là một tình yêu sét đánh và thuần khiết thì chắc chắn không phải. Chúng tôi quen nhau trong khoảng thời gian mà cả hai đều đang rất cô đơn khi cả tôi và cô ấy đều mới chấm dứt các mối quan hệ trước đó. Có lẽ chính sự cô đơn của hai con người đã khiến chúng tôi tìm thấy nhau, yêu nhau một cách chóng vánh nhưng lại không thể tìm thấy hạnh phúc trong mối quan hệ. Cô ấy bắt đầu có thêm nhiều áp lực hơn trong công việc và gia đình, trong khi đó tôi lại bất lực trong việc giúp cô ấy xoa dịu những áp lực ấy. Sau 5 tháng, tôi và cô ấy chia tay trong bình yên, hai người chúng tôi đã đi hai ngã rẽ đến hai con đường khác nhau mà rất có thể là hai con đường song song. 2. Đôi lời tản mạn về tình yêu của tôiMột câu thơ trong bài thơ Vì sao của Xuân Diệu Tình yêu là một khái niệm trừu tượng, có những lúc chúng là vô hình và cũng có lúc chúng hữu hình. Đôi khi ta có thể cảm nhận được nó bằng các giác quan thính, thị, khứu, xúc, vị giác và cũng đôi khi tình yêu chỉ có thể cảm nhận bằng cảm xúc và trí tưởng tượng. Một mối quan hệ tốt có lẽ là một mối quan hệ mà tình yêu là nhiên liệu giúp cho động cơ của nó hoạt động trơn tru và lâu bền nhất. Một tình yêu bền chặt, gắn bó có lẽ chính là chìa khoá cho một mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài. Thứ chúng tôi thiếu có lẽ là tình yêu thật sự của cả hai người khi mà mục đích chính của tôi và cô ấy là giải toả sự cô đơn đang chiếm lấy nội tâm và phần nào hàn gắn lại những mảnh vỡ của các mối quan hệ trước. Chúng tôi lao vào một cuộc tình chóng vánh để rồi nhận ra rằng Tình yêu của tôi và cô ấy không phải là một tình yêu đích thực và nó đã thất bại trong việc đạt được những mục đích ấy. Khi nghe câu chuyện về mối quan hệ của tôi, một người bạn của tôi đã nói rằng TÔI Đà YÊU SAI CÁCH. Bạn tôi cho rằng khi yêu một người là phải coi và đối xử người ấy như chính những người thân của mình, phải coi họ là gia đình, là ruột thịt. Nhưng tôi lại nghĩ khác, với tôi khi tôi yêu một người là tôi đang có một mối quan hệ xã hội với người ấy. Mối quan hệ ấy chắc chắn không thể bằng được tình cảm ruột thịt, gia đình nhưng vẫn hơn tình cảm bạn bè thông thường. Tôi không cho rằng cách tôi yêu là đúng nhưng cũng không thấy có gì sai. Tôi cho rằng mỗi người có một CÁCH YÊU khác nhau và khi bản thân tự nhận cách yêu của mình là đúng thì đấy là lúc bản thân đã sai. Vì suy cho cùng, khi ta nghĩ rằng tình yêu của ta đối với người còn lại đã là đúng, là đủ rồi thì ta sẽ dừng nghĩ đến việc cải thiện, dừng việc đem lại cho người ấy những giá trị tốt đẹp nhất và hơn nữa của bản thân. Tức là ta sẽ dừng việc cố gắng trong tình yêu và khi đó ta đã YÊU SAI. Nhưng có lẽ tôi không phải là người xứng đáng để nói những lời như vậy khi tôi mới là người có một mối quan hệ thất bại vì đời nói chuyện với nhau bằng kết quả nhỉ?. 3. Vậy còn đích đến của tình yêu thì sao ?Ảnh lấy từ Trilogy Before Before Midnight Tôi luôn cho rằng khi ta cất bước trên chuyến hành trình của tình yêu, đích đến của chúng ta là sự HẠNH PHÚC. Cũng giống với tình yêu, hạnh phúc là một khái niệm trừu tượng. Nếu chúng ta đi tìm một định nghĩa học thuật để cắt nghĩa cho "hạnh phúc" thì sẽ khiến nó mất đi tính cảm xúc và tưởng tượng vốn có của nó. Hạnh phúc theo tôi là sản phẩm của trí tưởng tượng, tức là mỗi chúng ta sẽ có một định nghĩa về hạnh phúc của riêng mình. Nó có thể là những điều bình dị và nhỏ nhặt như một chiếc áo ấm mùa đông hoặc cũng có thể lớn lao, vĩ đại như chấm dứt chiến tranh trên toàn thế giới. Mỗi người có một hoặc nhiều hạnh phúc khác nhau cũng như là những điều khiến họ cảm thấy hạnh phúc. Đối với riêng tôi, tôi chưa biết cách để định nghĩa HẠNH PHÚC của bản thân mình và bản thân tôi cũng chưa suy nghĩ quá nhiều về nó. Tôi đang đi một hành trình mà chưa có đích đến. Nhưng chắc có lẽ tôi sẽ tìm thấy được đích đến của mình và khi đó tôi sẽ sẵn sàng cho một tình yêu đích thực ! Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu và bạn phải trân trọng vì điều đó. Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó. Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình. Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều. Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim. Đừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Đừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Đừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Đừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Đừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè. Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên. Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ. Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng như vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ. Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua. Khi bạn sinh ra đôi, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười. Nhật ký Trắc nghiệm 1100 31/10/2017 Có những ngày em hoặc anh sẽ cảm thấy say nắng một ai đó. Một ai đó tươi mới và thú vị hơn, một ai đó khiến mình bị cuốn hút hơn người vẫn ngày ngày bên cạnh mình như con nắng cuối mùa sắp tắt nhạt màu. Chúng mình giận nhau đúng ngày bão qua. Những đám mây xám xịt bao phủ khắp cả vùng trời, đám lá vàng đầu thu bị cơn gió lạc mùa cuốn bay rải rác khắp nẻo phố quen. Và mưa cũng bắt đầu nặng hạt hơn. Dù vẫn đang hờn dỗi quá nhiều mà vẫn không dằn lòng được đành nhắn cho người ấy một tin “Anh đang ở đâu. Em lo!” Để rồi thở phào nhẹ nhõm khi biết người ấy vẫn bình an không ướt mưa và gió lạnh. Vì ngoài kia giông bão quá, chúng mình yêu nhau bình yên được không anh? Có những ngày cảm thấy sao tình yêu của chúng mình thật nhạt nhẽo và vô vị. Vì bên nhau trong một khoảng thời gian quá dài, mọi thứ như một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày, ăn những món ăn cũ, đi qua những nơi cũ đến nhàm chán, những tin nhắn hỏi han trở thành một thứ nghĩa vụ không còn đặt quá nhiều cảm xúc. Trước khi muốn từ bỏ hãy nghĩ đến lý do vì sao lại bắt đầu... Cuộc sống còn có quá nhiều thứ thú vị hơn phía trước dễ khiến người ta ngộ nhận, yếu lòng. Thế nhưng trước khi muốn từ bỏ hãy nghĩ đến lý do vì sao lại bắt đầu, nghĩ đến những phút giây hạnh phúc đã từng có, nghĩ đến những tháng ngày khó khăn đã từng cùng nhau đi qua. Có những ngày em hoặc anh sẽ cảm thấy say nắng một ai đó. Một ai đó tươi mới và thú vị hơn, một ai đó khiến mình bị cuốn hút hơn người vẫn ngày ngày bên cạnh mình như con nắng cuối mùa sắp tắt nhạt màu. Một ai đó mình dễ dàng chia sẻ niềm vui, một ai đó không biết quá nhiều về mình khiến mình thoải mái trò chuyện mà không sợ bị phán xét. Một ai đó chỉ là người nghe rồi cho vài câu khuyên bâng quơ có lệ, chỉ biết chuyện vui đâu có trải qua nỗi buồn cùng mình. Rồi những phút say nắng ấy cũng chóng qua, khi tỉnh người ta mới hiểu được thế nào là nhất thời thế nào là một đời. Mới nhận ra rằng người bên cạnh mình hàng ngày, đã từng cùng mình đi qua giông gió mới là người mình thực sự cần, thực sự muốn nắm tay đi đến trọn đời. Say nắng nhất thời mới biết thế nào là yêu một đời Có những ngày rõ ràng là đang hạnh phúc, nhưng thỉnh thoảng suy nghĩ “từ bỏ” lại thoáng qua trong đầu. Chỉ cần một bước nữa thôi là chạm đến hạnh phúc toàn vẹn mà lại cảm thấy ngập ngừng, phân vân. Không có người thứ ba nào xuất hiện, tình yêu vẫn còn ở đó. Có lẽ con người là điều khó hiểu nhất trên đời, khi hạnh phúc nhất lại yếu đuối đến độ chẳng dám nắm bắt nó. Sợ có tất cả rồi lại mất tất cả, sợ chính bản thân mình sẽ bị tổn thương nếu bước gần thêm nữa, muốn thấy mặt trời thì phải chịu đựng được sức nóng của mặt trời. Có những ngày bên nhau bình yên đến độ thèm một cơn bão qua. Thế nhưng đã từng trải qua những ngày bão gió mới hiểu được những ngày bình yên như thế quý giá nhường nào. Có ai đi qua khổ đau thương tổn mà lại muốn quay lại một lần nữa. Có ai ướt lạnh trong ngày mưa mà không thêm yêu những ngày nắng đẹp. Yêu thật tâm rồi mới biết những ngày bình yên đắt giá chừng nào. Thế nên chúng mình yêu nhau bình yên, bình yên thôi. Như một tối mùa thu heo may se se lạnh, ngồi sau xe người ấy, dựa vào vai người ấy, khe khẽ siết tay, mặc kệ đời trôi, giông gió cũng sẽ hoá thành bình yên. Ảnh Internet Hương Giang - Theo Blogradio Video có thể bạn quan tâm 10 cuốn sách tản văn hay về tình yêu đơn phương giúp người đọc hiểu rằng, dù chẳng được đáp lại, nhưng những chân thành, những thương yêu ta dành cho người, chưa bao giờ là hoài yêu vốn dĩ luôn là một ẩn số chẳng có đáp án. Em ngã vào tình yêu, chìm đắm trong nó nhưng buồn thay, một khi trái tim em đã lỡ trót lỡ nhịp, em sẽ chẳng thể kiểm soát được nữa. Và em biết không, người ta gọi đó là yêu đơn đơn phương là những tháng ngày em tự mình nuôi dưỡng một thứ ảo ảnh hạnh đơn phương là những hờn ghen, trách móc em phải tự mình nuốt vào trong, tự mình ủi an, xoa yêu đơn phương là tự em bắt đầu, cũng là chính em kết trẻ của chúng ta có lẽ đều phải ít nhất một lần trải qua cảm giác hẫng hụt, đớn đau nghẹn đắng khi nhìn người mình thương bước đi trên con đường ngược chiều với mình. Dù em có dũng cảm tỏ bày, hay nín lặng giấu kín, thì đơn phương vẫn là đơn phương, người ta không yêu em, vẫn sẽ là người ta không yêu em. Nhưng không bởi vì thế, mà tình cảm đó không đáng trân Người Yêu Người TaYêu đơn phương là tình câm. Nhưng trót lỡ Yêu người yêu người ta lại là tình cay xót, để rồi sau tất cả những tâm tư giấu kín, những buồn đau một mình, những xót xa không thể tỏ, ta bỗng nhận ra rằng Trong cuộc đời này, có những người đàn ông mà ta chỉ nhớ thương rồi để đấy. Bởi ngay cả việc đau khổ vì họ cũng không được phép. Cuộc sống luôn có nhiều mối nợ không duyên… Yêu người yêu người ta – nghe xót xa đến thương lòng Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu đêm Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy. Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy Em sẽ chờ như thể một tình yêu… Yêu người yêu người ta… Nhưng cuộc đời rồi sẽ có bao lần được thiết tha vì một người đến vậy. Chỉ có những năm tháng thanh xuân, chúng ta yêu một người chẳng vì bất kì lý do nào cả… cứ vậy mà yêu thôi!Cuốn sách này viết trong 9 năm, gom nhặt những câu chuyện của cuộc đời, những thủ thỉ của trái tim, có yêu, có hận, có đau cũng đầy nhớ thương không hồi đáp. Và cuốn sách có 2 bìa như lời tác giả Gia Đoàn tâm đắc “Anh muốn những giọt nước mắt đơn độc kia ẩn lấp đi như cách tất cả các cô gái giấu đi nỗi đau để tươi vui, mạnh mẽ cùng cuộc đời. Vì thế bìa ngoài là màu xanh dịu dàng, giản dị để bao bọc, xoa dịu những nỗi đau đó. Yêu người yêu người ta được xem là cuốn sách đáng trông đợi nhất mùa hè năm nay cho những người dám yêu, dám sống và dám… Phương – Anh Không Thương EmGiá như cuộc đời này, chỉ cần em thương anh là đủ? Vậy thì thương bao nhiêu em cũng có thể thương được, đem hết cả ruột gan tâm can cho anh em cũng chẳng nề như cứ thả lòng đắm say một người, đừng bao giờ là kẻ đến muộn hay đến sau trong một mối tình đã chật chỗ từ lâu, chẳng phải ngửa tay xin một chút tình rơi sót buồn bã đến vậy?Giá như gặp được là duyên, yêu nhau là nợ. Nếu có duyên xin hãy có nợ và xin hãy vì chữ duyên ấy mà trọn lòng ở bên nhau đừng như những hạt cát nắm chặt trong lòng thì! Anh không thương em? Là chưa từng thương hay là hết thương?Anh không biết, em lại càng không. Em chỉ hiểu rằng mùa đông này chỉ còn mình em xiêu mình trong những chiều gió buốt, chỉ còn mình em lặng thinh nơi đêm giáng sinh lấp Vũ là kẻ nói hộ lòng người. Mỗi trang sách “đơn-phương Anh không thương” chỉ mong như ngọn lửa nhỏ sửa ấm cho bạn trong mùa Giáng sinh này. Bởi bạn biết không Giáng sinh ai cũng xứng đáng được yêu những yêu thương thật khó nói thành lời nhưng gửi cho ai đó hay chỉ là cô bạn thân cuốn giftbooks nhỏ và một chiếc ôm thật khẽ có lẽ cũng đủ thay cho mọi lời ủ ấm Một Đời Quá Dài – Cớ Sao Phải Tạm BợNhân gian có hai thứ mà người đời chẳng cách nào kháng cựMột là bệnh, hai là tình. Đôi khi hai thứ này nhập làm một, người ta gọi là bệnh tương là khổ, nhưng yêu một người chưa từng vì mình mà dừng bước còn khổ hơn. Vì mọi nỗ lực để tới gần người ta đều là vô ích, chỉ có mình bạn trả giá, mình bạn cảm động. Khi muốn tin rằng đợi chờ tình yêu là xứng đáng thì trong lòng vẫn còn hoài nghi rốt cuộc phải đợi người đến bao giờ?Tương tư như vị thuốc đắng, thế nhưng dù có là độc dược cũng chẳng ai kiềm chế được ý muốn của con tim. Yêu là yêu thế thôi, như con suối nhỏ chảy xuôi, hồn nhiên đợi đá mềm. Đời người rất dài, ai biết ngày sau là mưa hay nắng nên lo gì chuyện tâm ý một người không thay đổi. Ngày mai thức dậy, biết đâu là ngày chân tình được hồi đáp bằng chân tình.“Cả một đời quá dài”, không ai biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước nên nếu đã yêu thì hãy cứ yêu thôi. Một đời có mấy lần gặp gỡ mà đành lòng bỏ lỡ nhau? Biết đâu, ông trời không phụ lòng người, tình yêu sẽ mỉm cười vào một sớm mai bất ngờ?“Cả một đời quá dài”, là cuốn sách đầu tay của chàng trai tên Leo được viết ra với những tâm sự rất thật về chuyện tương tư cùng cuộc sống lãng mạn lẫn đâu đó chút cô đơn của người Đánh Mất Hay Chưa Từng CóViết cho những mối tình dang dở, cho đi rất nhiều nhận lại chẳng bao nhiêu!Viết cho những tháng ngày tuổi trẻ em đã yêu không toan tính không hờn giận. Và hôm nay em mạnh mẽ buông bỏ, kiêu hãnh đứng dậy và bước tiếp…Viết cho cô gái cũng như em, cô đơn trong chính tình yêu của mình, cô đơn cả những ngày đã rời xa anh. Nhưng thanh xuân có bao nhiêu để em cứ ôm mãi một mối tình đơn độc và chẳng có hồi không anh?Là đánh mất hay chưa từng có, tập truyện ngắn – tản văn của Gari mở đầu bằng những điều như thế cũng kết thúc bằng những điều như vậy. Cuốn sách là tuyển tập những câu chuyện tình không hoặc chưa trọn vẹn. Là câu chuyện của những người lớn lên cùng nhau, trải qua nhiều năm tháng cùng nhau, chia sẻ cho nhau rất nhiều điều trong cuộc sống nhưng số mệnh không xếp đặt cho họ được ở bên nhau, theo đúng nghĩa tình yêu. Cô gái yêu đơn phương chàng trai rất nhiều năm. Chàng trai không biết rằng mình đã yêu cô bạn thân của mình cho đến khi nhận tin về đám cưới của cô. Những nuối tiếc, những ân hận về tình yêu và những nỗi buồn vì tình yêu bất thành khiến cuốn sách mang một màu buồn man Gari bằng cách nào đó vẫn thổi vào đó ít nhiều niềm lạc quan, hy vọng. Rằng tình yêu chưa phải là tất cả và trong cuộc đời này, còn rất nhiều điều quan trọng với mỗi người. Rằng mỗi cánh cửa đóng lại thì đâu đó vẫn sẽ có cánh cửa khác mở ra chờ đón bạn. Một ai đó ra đi là cơ hội cho một ai đó sẽ đến bên và ở lại. Điều quan trọng là thời gian và duyên nợ. Chấp nhận buông bỏ một tình yêu dù có đau cũng chưa bao giờ là điều quá tồi tệ .Là đánh mất hay chưa từng có sẽ chỉ dẫn bạn cách buông bỏ một người không xứng đáng với tình yêu của bản Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác“Về tình yêu thì tôi có kinh nghiệm đầy mình. Dĩ nhiên phải chú thích là tình yêu đơn phương thôi…Không phải chỉ những mối tình đơm hoa kết trái mới có ý nghĩa. Tình đơn phương tự bản thân đã là một phần ngoại truyện hoàn mỹ trong cuộc đời.” – Tấm ảnh tình yêu và những câu chuyện khácNhững Khoảng Trống Không NhauVới chủ đề “yêu xa”, “tình đơn phương” và “người yêu cũ”, ba chủ đề hoàn toàn không lạ trong tình yêu và được khai thác nhiều trong các tập tản văn của nhiều tác giả trước đó. Thế nhưng bằng sự đa dạng trong cảm xúc và cách viết, Những khoảng trống không nhau sẽ là một luồng gió mới giữa những điều đã quá đỗi thân yêu luôn là chủ đề yêu thích của nhiều cây bút trẻ – những người dám nghĩ, dám làm và dám sống. Đối với họ, yêu không chỉ đơn thuần là trao gửi tình cảm và đón nhận lại mà còn là vô vàn những cung bậc cảm xúc không thể nói thành lời. Vậy nên những con người trẻ ấy đã gửi gắm mọi tâm tư tình cảm của riêng mình vào một cuốn sách mang tên Những khoảng trống không nhau. 12 tác giả – họ là những người trẻ đam mê viết lách, nuôi dưỡng cảm xúc mình trong từng câu từng chữ. Họ bắt đầu viết chỉ vì sở thích và mong mỏi có thể đưa giọng văn của mình vào tâm hồn người đọc qua những trang văn học xã hội. Nhưng cũng chính nhờ những đam mê đó, họ từ một người viết lách đơn thuần trở thành các tác giả trẻ khi tác phẩm của chính mình được xuất hiện trong quyển câu chuyện trong cuốn sách là một trải nghiệm hoàn toàn riêng biệt của tác giả, thế nhưng lại đem đến cho người đọc thứ cảm giác quen thuộc như thể chính mình đang đọc lại những dòng nhật ký của bản thân. Đó cũng chính là điều tạo nên sự khác biệt của cuốn sách này sự đồng nhớ đừng thươngAi trong số chúng ta mà không từng yêu đơn phương một người. Nếu ta không tự ảo tưởng, yêu đơn phương thì làm sao có từ chia tay dễ dàng đến thế, đau đến thế để rồi ta tự dặn lòng, tự an ủi chính mình “Đừng nhớ đừng thương”. Nhưng rồi cuối cùng thì sao? Đau vẫn là Đơn Rất Gần Mà Anh Ở Rất XaCô đơn rất gần, bạn có đang ở gần với cô đơn không?Những người từng yêu, từng đơn phương, từng kỳ vọng quá nhiều vào tình yêu… ai chẳng có đôi lần cảm thấy cô đơn. Cô đơn khi tình cảm cho đi không được hồi đáp, cô đơn khi để vụt mất những ngày tháng ấm êm, hay thậm chí cô đơn trong chính cuộc tình của mình. Đôi khi ta tự hỏi, liệu rằng bản thân đã sai hay số phận định đoạt mình cứ phải cô đơn mãi?Ở một khoảnh khắc nào đó bạn không đề phòng, cô đơn sẽ thâm nhập, dần dần chiếm cứ mọi ngóc ngách trong cuộc sống của bạn. Cô đơn tìm đến tận cửa thì phải làm sao? Bạn đã chuẩn bị để đối mặt với nó hay chưa?Tuổi Trẻ Nồng Nhiệt, Thời Gian Phai MờTuổi trẻ nồng nhiệt, thời gian phai mờ là tuyển tập gồm 365 trích dẫn về mối tình đầu, thời thanh xuân, tình yêu đơn phương,… Các trích dẫn trong cuốn sách được tập hợp từ những cuốn sách Văn Việt books đã xuất bản và được các bạn độc giả rất yêu mến như Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu, Ai hiểu được lòng em, Giá lại có một người như em, Chẳng thể nói lời yêu, Chưa từng hẹn ước, Câu chuyện mà anh không biết, Đáng tiếc không phải anh, Thời niên thiếu không thể quay lại ấy, Truy tìm ký ức, Ngang qua thế giới của em…Những câu trích dẫn có câu dịu dàng trong trẻo như chính thanh xuân của các bạn, cũng có câu buồn man mác như một mối tình đã qua, cũng có câu dạt dào niềm tin tưởng để bạn có thể vững bước trong tương lai. Lúc buồn bạn có thể tìm đến, lúc vui bạn có thể san sẻ, hi vọng cuốn sách nhỏ xinh này có thể trở thành người bạn đường bên bạn trong những chuyến du lịch, hoặc bên bạn trong những ngày cuối tuần dịu nhẹ. Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm. Điều đó đúng với cả tớ và cậu... Cậu biết không, mỗi khi cần một thứ cảm xúc đặc biệt, cậu là người đầu tiên tớ nhớ đến. Không biết đã bao lần tớ tự vấn bản thân rằng với tớ, cậu bây giờ là gì? Người yêu? Không phải nữa rồi! Một người bạn ư? Cũng không đúng lắm! Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, vì hai người bạn đủ hiểu để thương yêu nhau, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm, cũng bởi đã từng có lúc nghĩ người kia trọn vẹn là của mình, giờ phải buông ý nghĩ đó ra, phải chấp nhận mình với người ta không còn ràng buộc cam kết nào cả. Điều đó vô hình trung tạo ra sự trống vắng. Bản thân vốn biết mình không thể lại gần cuộc đời của người ta như trước nữa, nhưng lại không nỡ đi xa, để họ vuột khỏi tầm mắt mình... Đến giờ, thi thoảng tớ và cậu vẫn dành cho nhau vài lời hỏi thăm thân mật. Tớ và cậu đọc được trong mắt nhau, trong những dòng tin nhắn gửi tới khi đêm muộn, rằng giữa chúng mình không có bức tường nào ngăn cách cả. Điều làm ta ngại ngùng chính là khoảng cách trong tâm tưởng mà ta tự đặt ra, tự vẽ lằn ranh và không cho bản thân xâm lấn ra ngoài cái vạch đó một chút nào. Trước đã từng rất thương, nay tớ vẫn còn nhung nhớ, nhưng không ai trong chúng mình có thể vượt qua lằn ranh tự kẻ vẽ để về lại bên nhau Ngay cả từ "người yêu cũ" mà người ta hay gọi, tớ cũng thấy gượng gạo khi dùng để nhắc về cậu. Đã từng yêu, nghĩa là đã từng dành cho nhau cả những mộng ước tốt đẹp, đến giờ trong lòng tớ vẫn thế, vậy sao có thể gọi là “cũ” được? Trong lặng im, trái tim này vẫn hướng về cậu, từng giây từng phút, vẫn dành cho cậu những góc nhỏ tươi đẹp, thì bảo đã cũ chẳng phải là tự dối mình hay sao? Đôi khi tớ còn nghĩ, tình cảm của tớ với cậu lúc này đã từ yêu chuyển thành thương. Là “thương” trong thương yêu, “thương” trong thương mến, nghĩa là quý trọng và nâng niu. Nhưng hai từ "người thương" nghe lại gần gũi và ấm ấp quá, khác hẳn với những chông chênh lạc dòng mà cả hai ta đã trải qua trong những tháng ngày không còn ở cạnh nhau. Rồi tớ mệt nhoài khi nghĩ về việc phải đặt một danh xưng nào đó cho mối quan hệ giữa cậu và tớ, vì tớ biết những người bạn chung của hai đứa sẽ hỏi tớ, hoặc cậu về người còn lại. Hoặc cũng có thể một người bạn mới nào đó biết cả tớ và cậu sẽ ngạc nhiên mà hỏi rằng tớ và cậu là gì của nhau. Tớ không muốn thấy bản thân mình lúng túng trước những câu hỏi như thế, nên một sự chuẩn bị kĩ càng không phải là điều vô bổ, nhỉ! Thêm nữa, tớ cũng muốn để mọi người thấy rằng tớ cũng đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn để nhìn nhận những gì đã qua, một cách bình thản nhất có thể. Tớ tìm mãi mà vẫn không biết mình nên gọi cậu bằng danh xưng nào mới phù hợp... Nhưng mãi rồi, tớ chẳng tìm thấy một cách gọi nào nào phù hợp để gọi mối quan hệ của bọn mình cả. Điều đó làm tớ trăn trở mãi. Người sống chết vì con chữ, vì xúc cảm mà không tìm đâu ra một từ thật hợp, thật đắt để gọi tên tình cảm của mình thì có vô dụng quá không? Trước cậu, vốn từ ngữ của tớ trở thành vô nghĩa mất rồi! Mất nhiều đêm suy nghĩ, tớ đã định cho qua, và nếu người ta hỏi về cậu, tớ sẽ gọi cậu bằng tên, như khi yêu nhau tớ cũng đã từng nhắc đến cậu như vậy với mọi người. Sáng nay, tớ thức dậy và nhận ra trời đã chớm vào đông, lạnh và ngái ngủ. Tớ không cuộn tròn vào chăn bông làm món bánh cuốn như cậu đã từng chọc tớ mỗi buổi sáng khi cậu gọi dậy mà tớ mè nheo xin ngủ thêm năm phút nữa. Tớ dậy khỏi giường, ra ban công hít hà cái khí lạnh quen thuộc, cái khí lạnh vương trên phong thư tay làm quen cậu gửi cho tớ cũng vào một ngày đầu đông. Cái lạnh buổi sáng chỉ làm tớ se mình, chứ đến nỗi run rẩy muốn trốn. Bên dưới hàng rào trắng, một cậu nhóc xuất hiện, tay xoa xoa vào nhau, thổi phù phù cho bớt cóng lạnh hệt như cậu ngày ấy. Rồi cô bé hàng xóm của tớ bước ra, cậu chàng kia nhanh tay chụp lên đầu cô bé chiếc mũ len dày ấm, rồi áp cả hai bàn tay vào đôi má ửng hồng của cô bé. Tớ mỉm cười, hài lòng với suy đoán của bản thân, với cả đáp án cho câu hỏi còn bỏ ngỏ lâu nay. Cuối cùng tớ cũng biết mình nên gọi cậu thế nào, để mỗi khi nhắc đến bản thân cảm nhận được trọn vẹn những tinh khôi, trong trẻo thủa đầu đời. Vậy nên, chàng trai ơi, từ giờ tớ sẽ gọi cậu là “mối tình đầu”, được không?

tản mạn về tình yêu