Đuôi tôm bị nhiễm khuẩn Vibrio vulnificu nếu bị đâm vào da sẽ rất nguy hiểm. Cách phòng tránh nhiễm khuẩn Vibrio vulnificus: Được mệnh danh là vi khuẩn "ăn thịt người" do chúng có thể lan ra khắp cơ thể nếu bị nhiễm trùng không được điều trị.
Chương 1089: Viên đá không thể ăn; Chương 1090: Có cái gì mà không dám; Chương 1091: Chúng ta quen nhau sao ? Chương 1092: Em muốn; Chương 1093: Không biết xấu hổ; Chương 1094: Thời sự; Chương 1094: Thời sự; Chương 1095: Trùng Dương; Chương 1095: Trùng Dương; Chương 1096: Đôi giầy
Dưới đây, chúng tôi sẽ cùng bạn khám phá một số một số sự thật thú vị về Khủng long hữu thủ Brachiosaurus này: 1. Tên và đặc điểm cơ thể của Khủng long hữu thủ Brachiosaurus hoàn toàn khác nhau. Khủng long hữu thủ Brachiosaurus được đặt tên theo tiếng Hy Lạp cổ
Tại sao vậy nhỉ? Cá ngựa bị săn bắt và trao đổi mua bán ở nhiều nơi. Nhiều phương thuốc truyền thống từ Trung Quốc và Việt Nam sử dụng cá ngựa để chữa các bệnh xương khớp và sinh lí. Cá ngựa còn bị săn lùng và đưa vào nuôi trong các bể cá cảnh. Tại đây, chúng chỉ có thể tồn tại khoảng 6 tuần rồi sau đó bị chết rất nhanh chóng. [4]
Hồng Hồng gặp Giang Bạch một bộ 'Không có cảm tình' biểu lộ, nhất thời vành mắt đỏ lên, ôm lấy cánh tay hắn cầu xin tha thứ. "Không muốn bị ta ném ra bên ngoài, thì nói mau lời nói thật." Giang Bạch hơi hơi nheo mắt lại, không chút nào nuông chiều, lạnh giọng hỏi
10 Sự Thật Về Utahraptor, Kẻ Ăn Thịt Người Lớn Nhất Thế Giới. Hình ảnh Stocktrek / Hình ảnh Getty. Cập nhật vào 07/07/2019. Với trọng lượng gần cả tấn, Utahraptor là loài chim ăn thịt lớn nhất, nguy hiểm nhất từng sống, khiến những họ hàng gần gũi như Deinonychus và
QSTW. Editor huyền thuThể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, bạch long nho nhỏ Long Bạch Bạch khờ khạo đưa long châu cho một phàm nhân vì thấy hắn ngốc nghếch hay bị bắt thật tốt, thế tử ngốc sau này thông minh, lên làm đế, còn ấu long đí thì trở nên...ngu ngốc thật tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, BạchLong ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?”Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….”Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….”Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
Editor huyền thu Thể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, HE. Văn án. Tiểu bạch long nho nhỏ Long Bạch Bạch khờ khạo đưa long châu cho một phàm nhân vì thấy hắn ngốc nghếch hay bị bắt nạt. Làm thật tốt, thế tử ngốc sau này thông minh, lên làm Hoàng đế, còn ấu long đí thì trở nên...ngu ngốc thật luôn. Long tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, BạchLong ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến cung. Từ đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nước. Ngày nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?” Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….” Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….” Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
Long Bạch Bạch ở Dưỡng Tâm điện của Chu Kì Nghiêu nghỉ ngơi một đêm, khi hắn đang ngủ không biết trời trăng mây gió gì, cả hai hậu cung nam nữ của Đại Chu lại bị làm cho sóng to gió lớn, ai mà chẳng biết ba tháng trước hậu cung của tân đế đã đầy tràn, nhưng lúc trước vẫn không cho gọi người thị là bởi vì không có vị cung phi nào thị tẩm, tất cả mọi người đều giống nhau, đều sống an nhàn không có chuyện nhưng tân đế đột nhiên lật bài tử, thể mà lại chọn một ngốc tử, hơn nữa đó lại chính là Vân phi khiến cho hậu cung càng kinh vị của hoàng thượng như thế nào? Lần đầu tiên chọn người, lại chọn một ngốc tử?Sau khi hỏi thăm xong mới biết được rằng ngốc tử này là cố ý “tình cờ” gặp hoàng thượng ở bên đường, đều tức giận nghiến răng nghiến lợi thực đê tiện, thế mà lại giả ngu? Sớm biết hoàng thượng sẽ chịu như vậy thì các nàng đã sợ hãi sự tàn bạo của tân đế, nên các nàng cũng không dám là lúc trước tân đế đăng cơ từng lấy một chắn ngàn, màu chảy thành sông, điều này càng khiến cho các nàng tưởng tượng đó là một người đàn ông có cơ bắp khủng dù phụ thân của các nàng đều nói, bộ dạng tân đế tuấn mĩ các nàng cũng không tin, cảm thấy phụ thân là cố ý muốn điểm tô cho hoàng thượng, không dám nói nửa tử không đúng về hoàng sau khi vào cung ba tháng nhìn thấy nhiều hậu phi như vậy, không chỉ có nữ mà ngay cả nam cũng có, mọi người đều nóng lòng chờ đợi, chỉ còn chờ lọt vào mắt xanh của hoàng thượng để một bước bay lên cành cao. Tâm tình của các nàng cũng không thay đổi, hoàng thượng xấu thì cứ xấu đi, tốt xấu gì hiện giờ cũng phải đi lên để tạo chút quyền lực cho gia tộc mình, mọi người vào đây ai cũng nghĩ như thông suốt là một chuyện, nhưng hoàng thượng vẫn không cho cơ hội, các nàng đều đang đợi, kết quả lại để cho một ngốc tử chiếm hậu phi đều nhớ rõ ngày hôm sau đi thỉnh an thái hậu mới gặp được Vân phi quốc sắc thiên hương kia, nhưng sau đó nhìn thấy bộ dạng của đối phương khờ khờ ngốc ngốc liền thả lỏng, hơn nữa thái hậu ghét bỏ vì chọn sai nên đem người sắp xếp ở một cung vắng vẻ, các nàng càng yên tâm rằng hoàng thượng đồng ý cho cả nam và nữ đều tiến cung, nhưng là một người nam nhân, bộ dạng cho dù đẹp thì có thể làm gì? Cũng không thể gây ra sóng gió gì?Kết quả Vân phi thế mà giả ngốc, nếu không vì sao có thể đúng dịp gặp được hoàng thượng? còn vừa vặn được hoàng thượng coi trọng lưu lại thị tẩm? Vân phi này thật quá âm hiểm, thế mà dám giả ngốc để các nàng buông lỏng cảnh giác!Nữ phi bên này nghĩ như vậy, mà bên nam cung toàn là con vợ lẽ không được sủng ái, ban đầu cũng không có hy vọng gì, nhưng nghe nói hoàng thượng thật sự sủng hạnh một nam tử, tất cả đều ngã ngửa, đồng thời cũng cảm thấy cơ hội đã mặc kệ hai cung hậu phi nghĩ như thế nào, Long Bạch Bạch ngủ rất thoải mái, loại thoải mái này không giống với trong cung điện của mình, hắn cũng không biết vì sao, cứ cảm thấy ở bên cạnh người tốt trong lòng sẽ rất yên ổn, giống như trên người đối phương có thứ gì hấp dẫn hắn, đi tới gần liền cảm thấy cả người giống như đắm chìm trong ánh nắng, ấm áp dạt dào, lúc trước vẫn cảm thấy cả người không khỏe nháy mắt liền biến mất hoàn này Long Bạch Bạch thoải mái, Chu Kì Nghiêu bị hắn túm long bào thì một đêm không nhìn khuôn mặt Long Bạch Bạch cả một đêm, biết rõ đây chỉ là nhìn và nghĩ về người khác, nhưng hôm nay thấy được, hắn mới phát hiện mình căn bản không quên những ngày bị ức hiếp trong quá khứ, không quên bộ dáng thiếu niên kia như tiên nhân xuất hiện cứu vớt hắn, thậm chí giọng điệu và tướng mạo của đối phương đều khắc sâu trong đầu hắn, nhưng khi nhìn qua ngốc tử trước mặt này thì ấn tượng càng thêm mạnh tiếc….. rốt cuộc không phải năm như vậy hắn vẫn một mực tìm, vài năm nay mới hiểu được rốt cục không tìm được, hắn biết rõ nên từ bỏ, nhưng mà vẫn không cam đã gần tới giờ lâm triều, Chu Kì Nghiêu mới thu hồi tầm mắt, nhìn màu vàng tươi trên long sàng, nhắm mắt lại hồi lâu, khi mở mắt ra lại trở thành một vị hoàng đế lạnh lùng vô tình, không phải hắn, rốt cuộc vẫn là không hôm qua hắn bởi vì khuôn mặt này nên mới mềm lòng, nên khôi phục quỹ đạo như bình thường đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ ngốc tử này sẽ ngủ tới khi mặt trời lên cao, nhưng hắn vừa đem ống tay áo mình kéo về, kết quả trước khi Tô Toàn đi vào hầu hạ tiểu ngốc tử này đã mơ màng mở mắt ra, ngồi dậy, động tác rất trôi chảy không hề giống muốn ngủ áo ngủ lộn xộn, kéo ra một tảng lớn, lộ ra nửa bả vai, muốn vượt qua hắn để xuống Kì Nghiêu nhíu chặt chân mày, đem người kéo trở về, mặt bình tĩnh không hề lên tháng qua mặt trời vừa mọc Long Bạch Bạch đều bị ma ma lôi dậy, ma ma bắt hắn trước hừng đông phải dậy làm việc, nếu không sẽ không có cơm ăn, còn bị đánh, hắn sợ bị đánh, cũng rất nghe thật ma ma đánh không lại hắn, nhưng cả nhà ân nhân khi đưa hắn đi đã dặn hắn phải nghe lời ma ma, ân nhân cứu hắn, lúc trước hắn đều nghe lời cả nhà ân nhân, vì thế hắn liền ngoan ngoãn nghe mơ ngủ còn tưởng rằng nơi này là Phi Vân Bạch Bạch bị kéo về quay đầu liền nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, ánh mắt liền sáng lên “A, là ngươi!” người tốt…. đi theo người tốt sẽ có thịt ăn!Thì ra….. không phải nằm Kì Nghiêu nhìn thấy ngốc tử này nhận ra mình vẻ mặt mới tốt hơn một chút, “quần áo, mặc.” cứ như vậy mà đi ra ngoài, còn ra thể thống gì?Có thể tưởng tượng đối phương là người khờ, ma ma kia còn ức hiếp hắn, xem ra cũng không phải là thiệt lòng dạy Bạch Bạch mờ mịt cúi đầu, nhìn thấy vạt áo của mình mở rộng, tùy ý kéo kéo, lại ngây ngốc cười, chờ chỉ thỉ tiếp ràng vẻ mặt của ngốc tử này rất ngốc, nhìn lúc nào cũng như vậy, nhưng Chu Kì Nghiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra ngốc tử này đang nghĩ cái gì, đây là đang chờ được ăn đi?Chu Kì Nghiêu hờ hững đứng dậy, gọi Tô Toàn tiến vào, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, đầu cũng không dám Chu Kì Nghiêu mặc long bào xong xuôi chuẩn bị vào triều sớm, quay đầu liền nhìn thấy tiểu ngốc tử đang cúi đầu thất vọng đứng ở đó, lén lén nhìn hắn không có cơm ăn, thật đau Kì Nghiêu bị ánh mắt như cún con của tên ngốc này làm cho tức cười, nhưng mà trên mặt vẫn trầm tĩnh như nước, khi nhìn vào ánh mắt chờ mong của Long Bạch Bạch, đằng sau liền vang lên tiếng hít khí tủi thân, cũng không dám nói ra miệng, miệng hắn hơi nhếch lên mang theo chút ý cười, đi tới trước mặt Tô Toàn đang cúi đầu không dám nhìn lung tung “ngươi ở lại cho người chuẩn bị đồ ăn cho hắn, sau đó thì đưa hắn về.” dừng một chút, nghĩ tới lượng cơm tối qua của đối phương, “phải đủ.”Tô Toàn sửng sốt, vẻ mặt phức tạp vội vàng trả Chu Kì Nghiêu bước ra khỏi cửa điện thì nghe thấy tiếng động ở sau lưng, lập tức nghe thấy tiếng hít không khí của tiểu tử kia, chắc là đụng vào nơi nào, nụ cười ở khóe miệng hắn càng sâu sắc đó hắn cố gắng đè nén xuống, uy nghiêm bước về phía Bạch Bạch ở lại chỗ hoàng thượng cọ được một bữa cơm no rồi mới được Tô Toàn đưa về Phi Vân điện, hắn vừa vào cung điện liền nhớ tới ma ma, hắn len lén đi ra ngoài sẽ không bị ma ma đánh chứ?Kết quả, vừa mới đi vào Phi Vân điện những cung nhân ở đây đều quỳ xuống gọi hắn là công Bạch Bạch bị hoảng sợ đây, đây là tình huống gì?Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn Tô Toàn, đôi mắt nhỏ mờ mịt “Ma ma đâu?”Tối hôm qua Tô Toàn đã đem điêu nô kia tới mật thất xử lý, hiện giờ cung nhân ở Phi Vân điện đều là hắn tự mình chọn, cũng không sợ sẽ lại ức hiếp Vân tam công tử hắn tới đây đã chuẩn bị trước “Hồi bẩm công tử, Lí ma ma lớn tuổi phải xuất cung an hưởng tuổi già, là do Vân tướng quân yêu cầu. kể từ bây giờ những nô tài trong cung này đều là người mới, công tử sẽ không bị đói bụng.”Lực chú ý của Long Bạch Bạch quả nhiên bị mấy chữ “không đói bụng” hấp dẫn, lập tức vứt Lí ma ma ra sau đầu “Thật sự sẽ không đói bụng sao?”Bởi vì thái độ của Chu Kì Nghiêu nên Tô Toàn đối sử càng thêm ân cần với Long Bạch Bạch, có hỏi có đáp, nhóm cung nhân ở cách đó không xa nghe thấy càng thêm cẩn thận hơn, xem ra Vân công tử này quả thật có khác biệt, ngay cả đại tổng quản bên người hoàng thượng còn để bụng tên ngốc tử này như vậy, bọn họ càng không thể bằng mặt mà không bằng ngày kế tiếp Long Bạch Bạch quả nhiên không đói bụng, nhưng mà cũng không gặp lại “người tốt”.Ngoại trừ lúc ngủ sẽ cảm thấy cả người khó chịu không khỏe, nhưng hắn đã quen, cũng liền cảm thấy không có ngày vui vẻ chơi đùa phơi nắng, cuộc sống cũng rất thoải Bạch Bạch nơi này thoải mái, công tử cung phi trong hậu cung không thoải phi một mực chờ, chờ hoàng thượng sẽ lật bài tử của người khác, kết quả ngoại trừ đêm đầu tiên để cho ngốc tử kia thị tẩm xong sau đó không hề có động tĩnh đầu còn nghĩ thân phận của mình cao hơn Vân công tử này, không muốn hạ thân phận, hơn nữa trong hậu cung không ai dám động, các nàng không muốn làm con chim đầu đàn này, kết quả đợi mấy ngày ngốc tử kia hình như không có việc gì, tới ngày thứ ba rốt cục có người ngồi không phi là người đầu tiên đi qua, vì có rất ít nam tử được đưa vào cung lần này, tổng cộng cũng chỉ có năm người, Long Bạch Bạch tuy rằng là ngốc tử nhưng thái hậu vẫn không bỏ đi phong hào của hắn, bên ngoài vẫn phong làm Vân phi, bởi vì là nam tử, ngày thường vẫn gọi là Vân công phận của hai người cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ là nàng không tiện một mình đến cung điện nam phi, cho nên trực tiếp đưa thư đến Vân Phi điện, nói là tháng ba hoa đào đã nở, mời Vân công tử tới ngự hoa viên ngắm hoa ăn chút điểm Long Bạch Bạch nghe tiểu thái giám nói là vừa mới ăn no đang phơi nắng, vốn đang lười biếng ngủ gật, nghe thấy hai chữ điểm tâm ánh mắt liền sáng khái là hai năm nay bị bỏ đói, hắn có chấp niệm rất lớn với đồ chứ ở trong mắt hắn ăn có lực hấp dẫn rất thế Long Bạch Bạch liền đồng ý ước đầu Đổng phi nghĩ Vân Bạch Liệt sẽ không dám đi, không nghĩ tới đối phương tới còn mang theo bộ dáng ngu dại, vẻ mặt nàng không thay đổi còn giả vờ, ở trước mặt các nàng còn giả ngu sao?Long Bạch Bạch đi vào trong chòi nghỉ mát liền ngồi xuống, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm điểm tâm trên bàn phi liếc hắn một cái, nghe nói đối phương dùng lý do mình bị ma ma bỏ đói mới có được sự chú ý của hoàng thượng, hiện giờ còn tiếp tục giả vờ đáng thương sao? Nàng liếc nhìn ma ma đi theo, mới mở miệng nói “Đây là bản cung tự mình làm, nếu Vân công tử thích, có thể nếm thử một chút.”Long Bạch Bạch ngồi thẳng thân mình “Được”. tỷ tỷ này là người tốt, sao lại biết được hắn đang đói bụng chứ?Long Bạch Bạch liếc nàng một cái, cầm lấy một miếng, cái miệng nhỏ vừa cắn một cái, ánh mắt lập tức sáng lên, giống như con chuột nhỏ bắt đầu hì hục phi nhìn, lén bĩu môi, bắt đầu kích Vân công tử giả ngốc để hắn giấu đầu lòi đuôi, nói một câu mang hàm nghĩa “Nghe nói mấy ngày trước Vân công tử không cẩn thận tình cờ’ gặp được hoàng thượng, thật đúng là may mắn, chúng ta lại không có vận may như vậy, đã ba tháng này liếc mắt một cái cũng chưa từng có, vẫn là Vân công tử may mắn, lại còn có thể ăn cùng với hoàng thượng.” Đổng phi nói lời mang thâm ý, bên ngoài là đang khen Long Bạch Bạch, nhưng bên trong là đang mắng đối phương không biết xấu hổ bất chấp dùng thủ đoạn để có được lực chú ý của hoàng lúc nàng đang cằn nhằn Long Bạch Bạch đã ăn xong miếng điểm tâm kia, đưa lưỡi liếm liếm môi, cảm thấy tay nghề của tỷ tỷ này thật tốt, ăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, ngoan ngoãn lộ ra một nụ cười thật tươi với Đổng phi “ngươi cũng ăn.”Đổng phi đang chờ đối phương phản ứng để bị bại lộ “???” ăn cái gì mà ăn? Lúc này là lúc ăn sao?Long Bạch Bạch không hiểu nàng đang tức giận, vẻ mặt chân thành tiếp tục chờ trả lời tỷ tỷ này là người tốt nhưng lúc nói thì hơi chậm, hắn không nóng nảy, hắn từ từ phi cau mày, nhìn hắn lộ ra nụ cười ngây ngô liền tức, còn giả vờ sao?Liền rộng lượng phất tay “Bản cung không ăn, nếu công tử thích, vậy thì tiếp tục ăn đi.”Long Bạch Bạch dạ to một tiếng hắn quả nhiên không nhìn lầm, tỷ tỷ này thật sự là người phi nhìn tên nhóc này vui tươi hơn hở cầm một khối điểm tâm ăn, nghĩ thầm xem ra đạo hạnh thực cao thâm, đây hoàn toàn là muốn kiên trì không định tiếp chiêu, nàng tiếp tục nói “Hơn nữa công tử nếu đã hầu hạ hoàng thượng, đây là ân đức rất lớn, nhưng công tử sao vẫn còn ở Phi Vân điện? Theo bản cung, lần sau nếu công tử nhìn thấy hoàng thượng nên nhắc tới, để có thể chuyển tới một cung điện tốt hơn Phi Vân điện, nghe nói Phi Vân điện hiện giờ hơi vắng vẻ.” lời nói trong ngoài đều mang ý mỉa mai, thị tẩm thì thế nào? Không phải vẫn phải ở trong góc vắng vẻ đó sao? Không phải là do hầu hạ không tốt bị hoàng thượng vứt bỏ đó chứ?Long Bạch Bạch nghe không hiểu, lực chú ý đều đặt lên điểm tâm, thế nhưng nghĩ rằng tỷ tỷ đã cho hắn đồ ăn, không thể không để ý tỷ tỷ, cho nên hắn vừa ăn vừa gật phi nhìn Long Bạch Bạch vẫn không tức giận như cũ “….” Không nghĩ tới như vậy mà cũng không tức giận? thật sự là hồ ly ngàn năm thành tinh, như vậy mà cũng có thể nhịn được sao? Trách không được có thể nắm được trái tim của hoàng thế Đổng phi tiếp tục cằn nhằn, Long Bạch Bạch thì vui vẻ Long Bạch Bạch ăn no, vuốt bụng mắt tỏa sáng nhìn Đổng phi tức giận đỏ bừng mặt, đứng lên, rất chân thành nói một câu “Tỷ tỷ, ngươi thật sự là người tốt.” Cho hắn ăn điểm tâm ngon như vậy, thật tốt, nhưng trời sắp tối rồi, hắn nên trở về dùng bữa phi nói từ trưa cho tới chiều tới mức miệng khô lưỡi khô mà đối phương không sứt mẻ gì, khiến nàng tức đến khó thở “???”.
Cùng đọc truyện Thật Sự Không Thể Ăn Đuôi Sao? của tác giả Thả Phất tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Cái đuôi thật sự không thể ăn sao?Thể loại Đam mỹ, cổ trang, ngọt sủng, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, sảng văn, sinh con, chủ thụ, 1×1, huyền thuVăn ánLong Bạch Bạch, nghe tên cũng hiểu đây là một chú rồng màu rồng nhỏ ngây thơ khờ khạo này chưa trải qua nhân gian hiểm ác, lòng người khó đoán, vậy nên ngốc tới mới đưa long châu của mình cho một phàm nhân hay bị người khác bắt nạt, ức nhân đó là một thế tử, có được long châu, thế tử không ngốc nữa, mà trở nên thông minh hơn người, còn trở thành đế vương vạn người tôn con rồng nhỏ khờ khạo kia á, thì trở nên...ngu ngốc thật tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, Bạch Long ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?”Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….”Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….”Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
Lần đầu tiên Long Bạch Bạch nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, hắn đang núp trên đường sỏi đá cách ngự thiện phòng của hoàng đế không xa, ôm bụng nhìn về hướng đó một cách đáng thật đói, ma ma trong cung không cho ăn no, hắn là nam tử nên ăn rất nhiều, thật sự là đói không chịu nổi, hắn không nghe lời ma ma nói, tùy tiện tìm một bộ quần áo thái giám, rồi đi theo cung nữ giao đồ ăn tới nơi chính mắt nhìn thấy cung nữ kia vào nơi đó, tì nữ ra ra vào vào, đều cầm thực trong khẳng định có đồ ăn ngon….Long Bạch Bạch nuốt nước miếng, ôm bụng nhìn những thực hạp này, nhìn chằm chằm, hắn rất còn chưa kịp chờ được cơ hội lén đi vào, đã bị hai tên thị vệ khiêng như khiêng gà bắt quỳ xuống “Hồi bẩm hoàng thượng, bắt được một tên thái giám đang lén lút, có đánh chết tại chỗ không?”Trên long liễn được che bởi vải vàng, mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh, từ bên trong vang lên một tiếng nói lạnh lẽo “Tra, là thật, đánh chết.”Dứt lời, đại thái dám Tô Toàn đi theo liền hô một tiếng, lập tức long liễn muốn rời là do tiểu thái dám này xui xẻo, vừa vặn lại gặp phải hoàng thượng từ lãnh cung quay về Dưỡng Tâm điện đi ngang qua nơi này, ngày thường ở trong này sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt rồng, lúc ấy hắn nhìn thấy một tiểu thái dám đang lén lút trốn sau một khối núi giờ hoàng thượng đã lên tiếng, sợ là phải vào ám phòng, cho dù là thật hay giả, đã kinh động thánh giá, tiểu thái giám này nhất định phải mất Bạch Bạch chỉ nghe rõ được chữ “đánh chết”, lúc tiến cung nghĩa phụ đã dặn dò hắn, tễ chính là chết, hắn không thể chết được, hắn còn muốn tiến cung có được thánh sủng, còn phải giúp Vân gia vượt qua được khó rằng hắn không hiểu được cái gì gọi là có được thánh sủng, nhưng sau khi hắn được đưa vào vẫn luôn nhớ kỹ điều này, nếu còn nhớ cái gì khác, chính là cảm giác khó chịu khi đói chết sẽ không thể ăn được đồ ăn ngon, hắn không thể chết được, Long Bạch Bạch vừa nghe thấy điều này, lập tức lắc đầu nói “Không, không được! không thể chết được!”Sau khi hắn tiến cung, ma ma Vân gia đi theo ngày ngày dạy dỗ hắn báo ân, nên không thể chết được, cho nên hắn nhớ kỹ, thứ nhất, không thể chết được; thứ hai, phải giúp Vân gia.“Lớn mật! sao ngươi dám lớn mật như vậy? lập tức đánh chết!” đại thái giám Tô Toàn quát lớn một tiếng, lập tức cơ thể gầy gò của Long Bạch Bạch bị đè sấp nhỏ lập tức không còn, Long Bạch Bạch ngẩng đầu cố gắng giãy dụa, không nghĩ tới người nhìn thì gầy gò lại có sức lực như vậy, hơn nữa sức mạnh có thể coi là vô hạn, sau khi ném đi hai thị vệ kia, lập tức chạy lại đây, ôm lấy long liễn không buông Bạch Bạch cố gắng ngẩng đầu nhìn nam tử ngồi bên trong lớp vải màu vàng kia, hắn không muốn chết, hắn còn chưa ăn no, ít nhất không thể làm quỷ đói ục…..Lúc này bụng đột nhiên kêu lên, Long Bạch Bạch càng uất ức, sao lại không cho ăn no, tốt xấu, tốt xấu gì trước khi chặt đầu còn cho ăn no, trong kịch đều có cơm chặt người bị tình huống bất ngờ này dọa sợ, sau khi lấy lại tinh thần, lập tức có thị vệ không khách khí rút bội kiếm ra, nhưng dù vậy mọi người đã chần chờ một thời gian, sợ là sẽ khiến thánh thượng nổi nhưng, tính tình hoàng đế luôn luôn âm tình bất định khó có dịp lại lên tiếng “Thả hắn.” Mũi kiếm sắp chạm vào lưng Long Bạch Bạch lập tức dừng lại, hai vị vệ kia quỳ xuống, không dám nhìn mặt Bạch Bạch lại không được dạy cái này, hắn nghĩ mình bám vào long liễn có hữu dụng, thế là đi tới trước cọ cọ, tiến tới gần một Toàn đang muốn quát lớn, nhưng hoàng thượng vẫn chưa lên tiếng, hắn nghĩ lại thấy hôm nay hoàng thượng khác thường, lại liếc mắt nhìn tiểu thái giám này, vừa rồi ở xa không nhìn kĩ, hiện giờ vừa thấy…. ngay cả Tô Toàn đã nhìn quen những phi tần trong hậu cung cũng nhìn tới ngây người, dung mạo này nếu không phải là nam tử, sợ là ngay cả Ngọc Qúy Phi năm đó được sủng ái nhất cũng không từ khi tân đế lên ngôi đã làm đại thái giám, ban đầu nghĩ khuôn mặt của tân đế là có một không hai, không ngờ tiểu thái giám này…..Hắn ý thức được điều gì, tân đế không phải là đã?Long Bạch Bạch không biết suy nghĩ của người bên ngoài, hắn đi tới một vị trí gần đó, cách màn che, mạnh dạn lên tiếng, cố chấp kiên trì “Ta không muốn chết.”Trong long liễn cũng không có tiếng vang truyền ra, giống như bên trong không có bóng Toàn tuy rằng cảm thấy hoàng thượng sợ là coi trọng tiểu thái giám này, nhưng tiểu thái giám gan lớn dám có kè mặc cả với hoàng thượng hắn là lần đầu tiên nhìn thấy, ban đầu nghĩ cho dù hoàng thượng coi trọng, cũng không thể chịu được mà nghĩ lại, ai ngờ, cách màn che, truyền ra thanh âm của tân đế, không có phập phồng, nghe không ra cảm xúc “Ừ.”Tô Toàn sợ ngây người, đây… rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?Những người ở đây cũng giật Bạch Bạch nghe không hiểu từ “Ừ” là có ý gì, ngày thường không ai nói chuyện với hắn, hắn cũng quen nói chuyện một mình, vì thế hắn liền hạ mắt chạm vào cây gõ đang đỡ long liễn “…… ngươi sao không hỏi ta vì sao không muốn chết? mùi vị của chết cũng không tốt, ta không thể được ăn đồ ăn ngon, làm một con quỷ chết đói rất thảm. cho nên,” Long Bạch Bạch hít sâu một hơi, lén liếc một cái, “Ta có thể ăn no xong rồi mới chết được không?”Hắn mở to mắt, ma ma nói mọi người trong cung không dễ thương lượng đưa đủ cơm cho hắn, cho nên hắn mới không đủ ăn, cũng không cho hắn nói với người bên ngoài, nhưng hắn rất đói, nếu có thể ăn no, vậy, vậy cho dù bị cái gì tễ kia, cũng được. cũng không được, hắn còn muốn báo ân, nhưng hắn phải chết rồi…..Long Bạch Bạch thấy mình không thể quay đầu lại, nhưng hắn không hiểu, liền càng nóng nảy, đi lên phía trước từng bước, tội nghiệp nhìn về phía người hình như dễ nói chuyện kia “Ta rất đói.”Trong long liễn lại truyền ra âm thanh “ngẩng đầu lên.”Lần đầu tiên đầu óc Long Bạch Bạch lại linh hoạt như vậy, nhanh chóng ngẩng long liễn lại trầm mặc một lúc, rồi lại nói với hắn thêm một lời khó hiểu, “Cởi mũ xuống.”Trên đầu hắn còn đội mũ thái giám, chỉ lộ ra khuôn Bạch Bạch tuy rằng không hiểu vì sao phải cởi mũ, nhưng ma ma luôn dạy hắn phải nghe lời, hắn liền nâng tay gỡ xuống, lập tức một đầu tóc đen như mực trút xuống, không nói lời nào, khi thiếu niên mười tám tuổi đắm chìm trong ánh mặt trời, cả người giống như sáng lên, sau đó sẽ mọc cánh thành tiên mà bay đế ở trong long liễn trầm mặc càng lâu, lâu đến mức Long Bạch Bạch vừa muốn động, thanh âm của tân đế trong long liễn lại truyền ra, chỉ là không biết có phải là ảo giác hay không, còn mang theo ý tứ khác “Dẫn hắn trở về cùng trẫm.”“Nhưng hoàng thượng, thân phận của hắn còn chưa điều tra rõ, này….” Tô Toàn mặc dù đã đoán được hoàng thượng đã coi trọng tên thái giám này, nhưng cũng phải điều tra rõ thân phận, lỡ như là thích khách thì phải làm sao bây giờ?Nhưng Tô Toàn vừa mới mở miệng, chợt nghe trong long liễn truyền ra vài tiếng ngón trỏ gõ gõ, đây là dấu hiệu hoàng thượng không kiên nhẫn, Tô Toàn lập tức câm miệng, nhanh chóng mang Long Bạch Bạch đang ngơ ngác đi. Kết quả ngốc tử này còn hỏi một câu có phải là có đồ ăn không? Sau khi ăn thì chết như thế nào? Có đau hay không, hắn rất sợ là ngày xưa, Tô Toàn đã sớm không kiên nhẫn, nhưng hiện giờ vị này đã được hoàng thượng coi trọng, tương lại ra sao cũng còn chưa biết, hắn đau đầu trả lời từng câu khi Tô Toàn nghĩ sau này hắn sẽ không được sống yên ổn, kết quả tiểu thái dám này càng nói càng cúi đầu, bước chân cũng dần chậm lại, nhanh chóng rơi lại phía sau, Tô Toàn cũng không giám thúc giục, ban đầu còn lo lắng hoàng thượng sẽ tức giận, kết quả lại đột nhiên nghe được thanh âm của tân đế ở phía trước truyền tới “để cho hắn đi lên.”Không chỉ là Tô Toàn, tất cả cung nhân ở đây đều sợ ngây người, tiểu thái giám này có tài đức gì? Chỉ dựa vào khuôn mặt sao?Kết quả bọn họ bên này còn đang ngơ ngác, lúc này tiểu thái giám kia cũng không ngu ngốc, tự mình vui vẻ bước lên đằng trước, tự mình bò lên Bạch Bạch đã sớm đói không còn sức, lời này hắn nghe là hiểu, đi lên chính là leo lên, trước kia khi hắn trở về nhà ân nhân cũng được cho phép đi lên, lúc ấy mới được phép đi lên, để khỏi phải đi tác của Long Bạch Bạch rất nhanh, tân đế đã có mệnh lệnh, những người này không dám ngăn Bạch Bạch nhanh chóng tự mình vén rèm lên leo lên trên, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một nam tử tuấn mĩ ngồi trong long liễn, trong nháy mắt nhìn vào ánh mắt kia, động tác của Long Bạch Bạch liền ngừng lại, ngơ ngác nhìn khuôn mặt kia, quên luôn động Toàn ở phía sau không rõ, cho nên dùng ánh mắt thúc giục một phen, kết quả khiến cho hắn hoảng sợ khi nhìn thấy một màn này, hắn trơ mắt nhìn tiểu ngốc tử kia há miệng nói với hoàng đế một câu “Bộ dạng của ngươi cũng thật đẹp.”Lời này của Long Bạch Bạch là thật tâm thật lòng, hắn còn chưa gặp qua ai đẹp hơn nhiên tiền để là hắn chưa nhìn rõ bộ dạng của ngốc tử này vừa dứt lời, mọi thanh âm đều im lặng, mọi người đều quỳ trên mặt đất, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh, ngay cả Tô Toàn luôn luôn được hoàng đế yêu thích cũng vội vàng quỳ xuống, hắn đã nhìn qua thủ đoạn tàn bạo của tân đế từ khi đăng cơ tới nay, ngốc tử này…. Sợ là phải khi Long Bạch Bạch nói xong còn chớp chớp mắt, chờ khen, trước kia khi còn ở trong phủ ân nhân, hắn chỉ cần khen các tỷ tỷ xinh đẹp, bọn họ sẽ cho hắn một khối điểm tâm, ăn ngon ca này đẹp như thế nhất định là sẽ cho hắn đồ ăn ngon?Chu Kì Nghiêu ngồi ở trong long liễn, cách một tầng vải vàng hắn chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ, nhưng giờ phút này đối phương đang ở trước mặt hắn, càng giống với người trong tưởng tượng của năm nay hắn một mực đi tìm, nhưng hắn chỉ là một phàm nhân, nếu có thể tìm thấy tiên nhân kia?Nhưng hắn không cam lòng, mấy năm nay hắn một mực nghĩ, nếu người nọ trưởng thành bộ dạng sẽ như thế nào?Trong đầu hắn từng ảo tưởng vô số lần dung mạo của đối phương, cũng không có loại nào khiến hắn vừa lòng, cho tới khi nhìn thấy cung nhân này, vừa liếc mắt một cái, giống như bộ dạng lớn lên của người nọ trong trí nhớ, chỉ tiếc…..Chu Kì Nghiêu vừa nghĩ tới điều này, liền nhìn thấy ngốc tử trước mắt này cười lấy lòng, mím môi, một tay ôm lấy bụng đói đang kêu ùng ục, ngồi xổm ở nơi đó, sợ hãi không dám tới nghĩ vừa trỗi dậy trong lòng Chu Kì Nghiêu liền không còn nữa chỉ tiếc…. rốt cuộc không phải niên thiên nhân kia, sao có thể ngốc nghếch như vậy được?
Lúc Chu Kì Nghiêu cho hai nhóc con ăn cơm, thường xuyên liếc mắt nhìn về hậu điện, cuối cùng khi hai nhóc con kia ăn đến căng bụng ngồi tại chỗ tiêu thực, hắn đem hai nhóc ôm lên long tháp, keo rèm giường lại, mới để cho Tô Toàn tiến vào dọn dẹp, rồi lại mang món ăn mới nhóc rồng kia ăn no liền mệt rã rời, lại biến trở về hình rồng một lần nữa, giang tứ chi phơi bụng ra, còn thổi bong bóng, còn vẫy vẫy Kì Nghiêu đi tới, cúi xuống sờ sờ bụng nhỏ của bọn họ “Xem ra là ăn rất no, phụ thân các ngươi còn chưa ăn, cha đi đưa vào trước, các ngươi đừng đi ra ngoài biết không?”Hai nhóc rồng lắc đuôi “Cha! Chúng con sẽ không chạy loạn!”Lúc này Chu Kì Nghiêu mới thả lỏng, mang theo thực hạp đi ra hậu trước cửa, hắn hít sâu một hơi, bảo vệ tốt thực hạp, nếu A Bạch đạp hắn một cái, ít nhất hắn còn bảo vệ tốt đồ ăn của A Chu Kì Nghiêu đi vào, bên trong bốc hơi nước, thấp thoáng nhìn thấy một người đang nằm sấp bên bờ, hai cánh tay đặt trên bàn dài, cằm gối lên mu bàn tay, hai mắt nhắm lại, không biết là đang ngủ hay là nằm dưỡng người còn mặc áo đơn, thế nhưng bởi vì dính nước mà ướt đẫm dán lên trên người đối phương. mà trong hậu điện lại đầy hơi nước, hơi nóng từ trong nước ao bốc lên. khiến cho Chu Kì Nghiêu luyến tiếc rời ánh mắt khỏi người đối phương, hắn nhìn chằm chằm, không biết là do trong điện quá nóng hay là hắn có ảo giác khó tác của Chu Kì Nghiêu cực nhẹ đi tới gần, quỳ một gối xuống một bên, đem những món ăn ở trong thực hạp lấy ra, ở tầng cuối cùng là một bầu rượu và hai cái nhiên khi mùi rượu truyền tới, Chu Kì Nghiêu liền nhìn thấy lông mi người nào đó đang nhắm lại liền giật Bạch Liệt không để ý tới hắn, nếu không phải vừa vận động, lúc này Vân Bạch Liệt sẽ ném đối phương vào trong Kì Nghiêu ho nhẹ một tiếng, chờ bày xong, hắn khoanh chân ngồi một bên, ánh mắt nhìn trên người Vân Bạch Liệt, tầm mắt nhịn không được từ trên mặt Vân Bạch Liệt nhìn xuống, chờ nhìn tới trên cổ có một đống dấu hôn, con ngươi tối lại, nhịn không được vươn tay qua, ngón tay ở trên cổ Vân Bạch Liệt xoa xoa.“Làm gì?” Vân Bạch Liệt trợn mắt, quay đầu đi cách xa hắn.“A Bạch có đói bụng không? Ăn chút gì đi. Hai nhóc kia đã được ăn no, hiện giờ đang nằm ở ngoài không động đậy, vẫn là A Bạch có cách, quy định mỗi bữa chỉ ăn bốn món, bọn họ rất ngoan cũng không ăn nhiều.” Chu Kì Nghiêu tới gần, đáy mắt có ánh sáng, khóe miệng treo ý cưới làm cho Vân Bạch Liệt thấy thế nào cũng cảm giác đối phương không có ý Bạch Liệt liền quyết định thay đổi một bên khác nằm lên, đừng tưởng rằng hắn không có nghe ra đang khen ích, không dạy dỗ tên nhóc này một chút, lần sau còn gây sức ép hắn như vậy, mạng già của hắn cũng không tiếc, tên nhóc này biết điểm yếu hắn…..Chu Kì Nghiêu thấy khen người không hiệu quả, liền quyết định giả vờ đáng thương “A Bạch, vừa mới cho hai nhóc kia ăn, ta cũng chưa ăn cơm, rất đói.”Vân Bạch Liệt nghẹn, liếc mắt nhìn hắn một hoàng đế như ngươi mà trưng ra dáng vẻ này không sợ các đại thần không dám nhìn sao?Mí mắt Chu Kì Nghiêu rũ xuống “A Bạch?”Vân Bạch Liệt tức giận trừng hắn “Đồ ăn ngay ở kia, ta không có không cho ngươi ăn?”“Nhưng nhìn A Bạch còn bị đói, ta làm sao có tâm tình ăn? Ngươi đói bụng, trẫm đau lòng.” Đặc biệt thuận tiện hợp tình hợp lý ôm vào Bạch Liệt mặc kệ hắn, còn cầm lấy đũa bạc ở một bên, từ từ gắp một miếng thấy Chu Kì Nghiêu không động đậy nhìn hắn, liền liếc mắt “nhìn ta có thể no bụng sao?”Lời này của hắn chỉ là thuận miệng nói mà thôi, sau đó một người nào đó không biết xấu hổ, hắn nhìn thấy đối phương ẩn ý nói “no.”Vân Bạch Liệt “…..”Mấy ngày kế tiếp, Chu Kì Nghiêu thực tủy biết vị, ngoại trừ lâm triều cũng không đi xử lý những chuyện khác, cứ thích dính trên người Vân Bạch Liệt, đại thần đến đây, Vân Bạch Liệt ôm hai nhóc kia ra sau điện, đám người vừa đi, Chu Kì Nghiêu liền đi tới, chết sống quấn quýt muốn hắn cùng phê chữa tấu chương.“hoàng thượng ngươi bao nhiêu tuổi rồi? ta sẽ không làm, ta sao mà biết phê giúp ngươi như thế nào?” Vân Bạch Liệt ôm hai nhóc con kia, một lớn hai nhỏ cứ như vậy nhìn Chu Kì Nghiêu, hắn cảm thấy tim mình sắp mềm ra không hề xấu hổ dán qua “Vợ và con là ở vị trí đầu tiên, trong cuộc đời có ba chuyện vui lớn, có A Bạch và bảo bảo, trẫm phải cố gắng làm đầy quốc khố để nuôi gia đình không phải sao?”Vân Bạch Liệt biết tâm tư của tên nhóc này nhất định không đơn giản như vậy, nhất quyết không để ý tới hắn, muốn ở cùng sao?Hắn trực tiếp biến thành rồng, bởi vì tu vi đã trở lại, hắn cũng có thể tùy ý khống chế lớn nhỏ, cho nên so với hai nhóc rồng kia cũng không lớn bao thế….. Chu Kì Nghiêu ôm ba con rồng “……”Trong đó có hai con nhỏ đang ôm đuôi vui rạo rực lộ ra răng nhỏ “Cha! Cố làm đầy quốc khố nha! Chúng con ở cùng với ngươi nha.”Chu Kì Nghiêu nhìn một con khác cắn răng nghĩ, tốt xấu gì còn được ôm trong tay, nóng hổi!Kết quả chờ tới buổi tối cả ba con không con nào biến về, Chu Kì Nghiêu “…..” hắn sai ngay khi Chu Kì Nghiêu và Vân Bạch Liệt đang ở trong cung cố gắng, bên kia, rồng yêu nhập ma Hình Ngạn Hoài đã bàn bạc với bốn vị trưởng lão, sau đó rời khỏi yêu cung, hắn một mình đi vào ma vì trên người hắn có ma khí, cho nên cũng không có ma tộc nào hoài nghi hai tháng qua, hắn rốt cục tìm được người đã nợ Hình Ngạn Hoài lẻn vào ma cung, trực tiếp khống chế đối phương ở trong kết giới lộ ra mặt thật, đối phương liền bị dọa sợ “Ngươi…. Sao ngươi lại ở đây? Nơi này chính là ma cung….”Nam tử đúng là ma vật lẻn vào yêu tộc lúc trước, sau đó đối phương lợi dụng tình cảm của hắn trêu đùa hắn, kỳ thật tình cảm hắn dành cho đối phương cũng không sâu đậm giống như lời đồn, thế nhưng cũng có cảm dù là một con chó hay là một con mèo nuôi lâu ở bên người cũng sẽ có tình cảm, huống chi là một người ấy hắn đoạn tuyệt với yêu chủ đời trước, chính là cha của hắn, rồi rời khỏi yêu cung sau đó liền gặp đối phương, rồi cũng là vì cứu đối phương, hắn cam tâm tình nguyện lựa chọn nhập là lựa chọn của bản thân, hắn không hề oán hận người khác, nhưng cầm thứ gì của hắn, lừa hắn, vậy khoản nợ này phải đòi Ngạn Hoài nâng tay lên, lòng bàn tay bao phủ một tầng sương đen, sau đó vung lên, lập tức có vô số sợi dây đen bao vây lấy nam tử, nhanh chóng bao vây cả người tử sửng sốt, lập tức vung tay lên đánh trả, nhưng hắn hiển nhiên là xem nhẹ Hình Ngạn Hoài, chỉ có ba năm không gặp, ma khí trên người đối phương đã sớm sinh trưởng mà mắt thường không thể thấy được, thậm chí còn dễ dàng bắt lấy bị ma khí mạnh mẽ bao phủ, lúc này nam tử mới hoảng sợ “Ngươi…. Ngươi đừng giết ta! Ta thật sự sai rồi, ta, ta cũng là bị ép…. Kỳ thật đoạn thời gian ở chung lúc trước, ta kỳ thật cũng có cảm tình với ngươi, ta…. » câm miệng. » nếu đối phương thẳng thắn thừa nhận lợi dụng hắn, ngược lại hắn sẽ coi trọng đối phương một chút, chỉ tiếc…..Nam tử chỉ cảm thấy khói đen xung quanh mình đang hút dần ma khí trên người mắt hắn càng hoảng sợ, cả người đều phát run, nhưng không thể nói gì, chờ tất cả ma khí bị hút đi toàn bộ, nam tử ban đầu còn là hình người giờ phút này đã khô quắt, căn bản không nhìn ra hình người, suy sụp rơi xuống đất, đồ vật trên người cũng rơi xuống Ngạn Hoài nâng tay lên, khí đen quấn quanh đồ vật kia đem nó vào tay Hình Ngoạn Hoài, hắn mở lòng bàn tay ra, khi nắm lại chính là một khối huyết nâng tay lên không biết làm gì, lập tức đem khí đen ở bên trên loại bỏ hoàn toàn, một lần nữa cất Hình Ngạn Hoài không hề thay đổi nhìn nam tử không còn tu vi đang giãy giụa trên mặt đất Ta không thể giết ngươi. » nhưng hắn biết tên này sau này sống ở ma tộc sẽ không thoải tình của đối phương không có khả năng không đắc tội với người khác, hiện giờ không có tu vi chẳng khác nào một phế nhân, đương nhiên sẽ có người ra tay. Chúng ta tốt xấu…. một hồi, ngươi thế mà lại độc ác như vậy ! » khóe miệng nam tử chảy ra máu đen, chắc là nghĩ tới tình cảnh sau này của mình, cả người liền run cầm Ngạn Hoài nhìn hắn giống như là nhìn một người xa lạ năm đó khi biết được sự thật ta cũng không làm gì ngươi, đây là lựa chọn của ta. nhưng lúc đó ta chỉ cần một thứ, chính là cái này, chỉ cần ngươi trả lại cho ta, chuyện giữa chúng ta sẽ hoàn toàn xóa bỏ. nhưng ngươi không làm như vây, ngươi luyến tiếc vì huyết ngọc này có thể tăng tốc độ tu luyện của ngươi nên đã chiếm lấy nó. Nếu ngươi không có lòng tham như vậy, có lẽ ta sẽ buông tha cho ngươi…. Nhưng thứ này, hiện giờ đã trở về chủ cũ. » nợ nần giữa bọn họ, cũng hoàn toàn biến mất, sau này đối phương sống chết ra sao, không liền quan tới là kỷ vật mà mẹ hắn để lại, năm đó hắn nhìn thấy tu vị của đối phương không tăng lên, liền đưa cho đối phương quả, đối phương vì muốn chiếm lấy nó, không chỉ có phản bội cài bẫy hắn, còn không tiếc hủy Ngạn Hoài không hề muốn nhìn thấy đối phương nữa, chỉ là ngay khi sắp sửa xoay người đi, đột nhiên cảm giác có một sức mạnh cực đại đánh tới, hắn nhanh chóng xoay người, nâng tay lên mặt không hề thay đổi cản về, sau đó dùng tốc độ cực nhanh chiến đấu với đối lập tức cát đá bay xung quanh, sức mạnh hùng hậu khiến cho người ta không chịu nổi mà gầm thét như dã khi tách ra, trên mặt Hình Ngạn Hoài vẫn không biểu hiện gì, đối phương cũng lùi lại mấy bước, nâng mắt, toàn thân đều bao phủ trong sương đen, chỉ có một đôi mắt màu đỏ tươi là nhìn hắn, đáy mắt mang theo ý cười biến hóa kỳ lạ Không nghĩ tới lại đụng phải một đối thủ ở nơi này, người đâu, bặt lấy hắn. »Người nọ phất tay, lập tức khói đen từ bốn phía rơi xuống, mỗi cái đều được bọc trong áo choàng đen, những ma vật này chỉ biết tấn Ngạn Hoài căn bản không để bọn họ vào trong mắt, cảm giác mấy ma vật này không hề có ý thức nhìn hắn, hắn không lưu tình, mỗi tay một người, trực tiếp bóp nát bọn họ khiến cho bọn chúng biến trở về khí đen, lập tức biến mất không thấy là khi nắm tới người cuối cùng, động tác ra tay của Hình Ngạn Hoài hơi dừng lại, mà cùng lúc đó, đối phương giãy ra, lại đánh về phía này Hình Ngạn Hoài không ra tay ác độc, sau mấy chục chiêu, liền mạnh mẽ áp chế người, kéo mũ trên đầu đối phương không giống với những ma vật khác, khuôn mặt ở dưới nón của đối phương rất tuấn tú, chỉ là hai mắt trống rỗng, ngơ ngác nhìn hắn, giống như là con rối chỉ nghe lệnh chủ Ngạn Hoài nhìn khuôn mặt có ba phần giống Vân Bạch Liệt, cau mày, đối phương lại đánh tới, hắn lại áp chế đối phương, sau khi đánh ngất liền ôm lấy người, lúc này mới lạnh lùng nhìn về phía người nọ cười cười Sao vậy, ngươi quen hắn sao ? »Hình Ngạn Hoài lạnh lùng nhìn hắn ta muốn mang người này đi, ngươi đồng ý, từ nay về sau ta sẽ không bước vào ma tộc nữa, cũng sẽ không tra xét ma tộc của ngươi nữa ; đương nhiên, nếu ngươi từ chối, ta sẽ đánh tới khi ngươi đồng ý mới thôi. » người, hắn nhất định sẽ mang đi.…..Mà trong Dưỡng Tâm điện của hoàng cung, Vân Bạch Liệt lại mơ thấy ác mộng, không biết hắn nhìn thấy gì, liền giật mình tỉnh dậy, khi ngồi dậy trong đầu đã trống trơn, lại nhớ kỹ khuôn mặt kia hắn….. mơ thấy nhị ca…… qua lâu như vậy, rốt cục hắn đã mơ thấy nhị ca.
thật sự không thể ăn đuôi sao